← Vụ Mất Cắp Ở Tiệm Sách

Chương 6: Cái bẫy hiền lành

Kế hoạch của ông Lâm không giống bẫy. Nó giống một lời nhắn hơn.

Ông chọn một cuốn — tập truyện dịch, in năm 1996, đúng người dịch kia, cuốn mà ông giữ trong tủ kính suốt mấy năm nay vì bìa còn đẹp. Ông lau bìa bằng khăn ẩm, hong khô, rồi đặt lên kệ trong cùng, ngay tầm mắt, ngay giữa khoảng trống của cuốn bị lấy tuần trước.

Rồi ông lấy một tờ giấy, viết tay, gấp làm đôi, kẹp vào giữa sách.

Miên đứng nhìn, tò mò muốn chết nhưng không dám hỏi.

"Chú viết gì vậy?"

"Chuyện của chú với người ta." Ông đóng nắp bút. "Con đọc thì mất hay."

"Nhỡ người ta không mở ra?"

"Thì tờ giấy rớt ra khi lật. Ai cầm sách cũng lật." Ông cài bút lên tai. "Mà nếu người ta không lật, thì người ta không phải người chú đang tìm."

Thứ Năm đó, hai chú cháu không rình.

Ông Lâm dặn rõ: không đứng canh, không nhìn chằm chằm, không đổi chỗ ngồi. Cứ làm y như mọi tuần. Miên thu tiền, ông ngồi bóc lạc và nói chuyện trên trời dưới đất với bác Tài về trận đá banh tối qua.

Nhưng cả buổi chiều, tim Miên đập nhanh hơn bình thường.

Cô đếm khách trong đầu. Hai mươi hai. Hai mươi ba. Cô cố không nhìn về phía dãy trong, và càng cố thì càng thấy cái dãy đó như phát sáng ở đuôi mắt.

16 giờ 30. Không có gì.

16 giờ 50. Một người bước vào, áo khoác mỏng màu xám, mũ vải kéo thấp, túi vải đeo chéo.

Miên cúi xuống cuốn sổ bìa xanh, giả vờ cộng tiền, tay hơi run.

Người đó đi thẳng vào dãy trong. Không dừng ở kệ giảm giá. Không liếc kệ sách mới. Đi thẳng, như người biết rõ mình tới đâu.

Rồi mất hút vào góc chết.

Một phút. Hai phút. Năm phút.

Ông Lâm vẫn đang kể chuyện đá banh, giọng đều đều, không hề ngoái đầu. Nhưng Miên để ý ông đã bóc cùng một hạt lạc suốt ba mươi giây mà chưa bỏ vào miệng.

Bảy phút.

Rồi có tiếng động — không lớn, chỉ là tiếng giấy sột soạt, và tiếp theo là một tiếng thở hắt ra rất khẽ, kiểu người ta thở khi bị bất ngờ.

Miên ngẩng lên.

Người đó bước ra khỏi dãy kệ, nhanh hơn lúc vào nhiều. Tay trái nắm chặt cái gì đó, tay phải kéo vạt áo. Người đó đi qua quầy, không nhìn ai, và ra tới cửa thì gần như chạy.

"Chú!" Miên bật dậy.

"Đừng." Ông Lâm không đứng lên. "Để người ta đi."

Miên đứng chôn chân giữa tiệm, nghe tiếng dép loẹt quẹt xa dần rồi mất hẳn vào tiếng xe ngoài đường.

Ông Lâm chậm rãi đứng dậy, phủi tay áo, đi vào dãy trong.

Ông đứng đó một lúc, rồi gọi vọng ra:

"Miên."

Cô chạy vào.

Cuốn sách vẫn còn trên kệ. Nguyên vẹn. Không ai lấy.

Nhưng tờ giấy ông kẹp bên trong thì đã được rút ra, mở ra, và gấp lại — gấp theo một nếp khác, cẩn thận hơn nếp ông gấp.

Và bên dưới, trên mặt kệ, có một thứ không thuộc về tiệm sách: một chiếc thẻ nhựa nhỏ, đã ngả vàng, dây đeo sờn.