← Vụ Mất Cắp Ở Tiệm Sách

Chương 4: Góc chết

Cái camera của tiệm Lâm Thư là loại rẻ nhất mà thợ điện nước bán kèm khi lắp lại đường dây, ba năm trước. Nó gắn ở góc trên bên trái, chĩa thẳng ra cửa, và ông Lâm chưa bao giờ xem lại một lần nào.

"Chú lắp cho có," ông thừa nhận. "Để người ta thấy có camera thì đỡ nghĩ bậy."

Miên mất gần một tiếng để tìm ra sợi dây nối vào cái đầu ghi giấu sau chồng thùng carton, và thêm nửa tiếng nữa để hiểu cái phần mềm xem lại — thứ giao diện tiếng Anh lẫn tiếng Trung mà ai thiết kế chắc cũng không ưa người dùng.

Cuối cùng màn hình cũng sáng.

Góc quay bao trọn lối vào, quầy tính tiền, và hai dãy kệ đầu. Đủ để thấy ai vào ai ra.

Nhưng dãy kệ trong cùng — dãy văn học Việt Nam, dãy mất sách — chỉ hiện ra một phần rìa. Từ chỗ cuốn thứ mười trở vào, khung hình chỉ còn là một mảng tối nhờ nhờ.

"Góc chết," Miên nói.

"Ừ." Ông Lâm chống tay lên lưng ghế, nhìn màn hình. "Chỗ đó xưa giờ tối. Chú định thay bóng đèn hoài mà quên."

Miên tua lại chiều thứ Năm tuần trước. Cô xem ở tốc độ gấp bốn, người trong khung hình đi lại giật cục như trong phim câm.

Cô xem hết ba tiếng đồng hồ ghi hình, ghi lại từng lần có người đi vào dãy trong. Mười một lần. Nhưng cả mười một lần, người đó vừa bước qua khỏi cột đèn là biến mất khỏi khung, chỉ còn cái vai hoặc nửa cái đầu nhô ra.

Cô tua đi tua lại một đoạn tới bốn lần.

"Chú, chú lại coi cái này."

Trên màn hình, một người mặc áo khoác mỏng màu xám bước vào dãy trong lúc 16 giờ 42. Đến 16 giờ 55 thì bước ra. Mười ba phút trong góc chết.

Người đó đi tay không lúc vào. Lúc ra, tay vẫn không cầm gì.

"Không lấy," ông Lâm nói.

"Không phải." Miên tua chậm lại, dừng đúng khung hình lúc người đó bước ra. "Chú nhìn cái áo."

Chiếc áo khoác lúc vào phẳng phiu. Lúc ra, phần vạt trước hơi trễ xuống một bên, và có một đường gồ lên chạy dọc, thẳng, cứng — hình dáng của một vật chữ nhật dẹt nằm trong lớp lót.

Ông Lâm im lặng khá lâu.

"Áo có túi trong," ông nói.

"Dạ."

Miên phóng to khung hình. Ảnh vỡ thành từng ô vuông mờ. Không thấy mặt — người đó cúi đầu, và cái mũ vải kéo thấp. Không thấy tuổi. Không rõ nam hay nữ, dáng người mảnh, cao tầm mét sáu.

Chỉ có một chi tiết hiện rõ: chiếc túi vải đeo chéo, loại vải bố, và trên nắp túi có một mảng thêu — không rõ hình gì, chỉ thấy màu chỉ đỏ đã bạc.

Miên chụp lại màn hình bằng điện thoại.

"Chú." Cô quay sang. "Con thấy cái túi này rồi."

"Ở đâu?"

Cô cau mày, cố lục trong trí nhớ. Cảm giác quen thuộc thì rõ ràng, nhưng chỗ nào, lúc nào thì cứ trôi tuột.

"Con không nhớ." Cô lắc đầu, bực mình với chính mình. "Nhưng con thấy rồi. Chắc chắn."

Ông Lâm với tay tắt màn hình.

"Vậy thì con sẽ nhớ ra." Ông đứng dậy, xách ghế về chỗ cũ. "Chuyện gì mình từng thấy thật thì kiểu gì cũng quay lại. Chỉ là nó chọn giờ thôi."