Chương 9: Bộ đồ nghề
Sáng thứ Hai, tròn sáu tháng kể từ ngày tiệm mở.
Bo tới sớm, năm giờ sáng, vì hôm đó nó được nghỉ học.
Ông Tiên đã ngồi sẵn. Trà đã pha. Nhưng hôm nay ông không mặc áo bà ba nâu. Ông mặc một cái áo dài trắng, sạch tinh, loại áo mà Bo chưa thấy bao giờ.
Trên bàn, thùng đồ nghề đã được lau chùi, mở nắp.
"Con ngồi đi."
Bo ngồi xuống, tự nhiên thấy lòng nặng.
"Ông đi hả ông?"
"Ừ."
"Đi đâu?"
"Chưa biết." Ông Tiên nhún vai. "Chắc kiếm chỗ nào có biển. Bốn ngàn năm trăm năm tôi chưa ngồi coi biển đàng hoàng lần nào."
Bo cúi đầu, mắt cay xè. Nó gồng để không khóc, vì nó mười lăm tuổi rồi.
"Ông chỉ con có sáu tháng à."
"Sáu tháng là dài. Có người tôi chỉ có một câu." Ông Tiên đẩy cái thùng đồ nghề về phía nó. "Cái này của con."
"Con không lấy đâu ông. Đồ của ông—"
"Đồ nghề là để làm việc, không phải để thờ." Ông gõ nắp thùng. "Với lại tôi có xài nữa đâu."
Bo mở thùng ra. Vẫn là những món quen thuộc: cờ lê, tua vít, kìm, mấy hộp ốc phân loại cẩn thận.
Nó lần xuống ngăn dưới — cái ngăn ông Tiên từng nói mà nó chưa mở bao giờ.
Bên trong không có gì thần kỳ hết. Chỉ có một cuốn sổ tay bìa da, và bên trong là chữ viết tay: sơ đồ máy, cách chẩn bệnh từng loại xe, những mẹo nhỏ ghi bằng mực đã phai.
Trang đầu tiên đề: Ghi cho người tới sau.
"Ông viết hồi nào vậy?"
"Từ tháng thứ hai." Ông Tiên cầm quạt lên. "Từ lúc tôi thấy con tới đúng bốn giờ bốn mươi lăm chứ không phải ba giờ."
Bo ôm cuốn sổ vào ngực.
"Ông ơi, còn cái bảng ngoài kia?"
"Của con luôn. Muốn sửa chữ thì sửa."
"Con không sửa." Bo nói ngay. "Con để y vậy."
Ông Tiên nhìn nó, và trong ánh nhìn đó có cái gì rất giống một người ông nhìn cháu.
"Vậy thì tốt."
Ông đứng dậy, phủi áo, cầm cây quạt nan.
Đi được mấy bước, ông quay lại.
"Bo."
"Dạ?"
"Cái nghề này có một chỗ hay mà tôi chưa nói cho con biết."
"Chỗ nào ông?"
Ông Tiên chỉ cây quạt ra con hẻm, nơi mấy chiếc xe máy đang nổ máy chuẩn bị đi làm, nơi bà Chín đang dọn gánh xôi, nơi ông Tư xe ôm đang ngáp.
"Người ta đem xe tới cho con, là người ta tin con." Ông nói. "Tin đủ để giao cho con cái phương tiện đưa người ta đi làm, đưa con người ta đi học, chở má người ta đi bệnh viện."
Ông gật đầu một cái.
"Bốn ngàn năm trăm năm tôi chưa thấy thứ gì quý hơn cái đó. Con giữ cho kỹ."
Rồi ông đi ra đầu hẻm, khuất sau khúc cua, và không quay lại nữa.