← Tiệm Sửa Xe Của Tiên Nhân

Chương 10: Tiệm vẫn mở

Ba năm sau.

Tiệm sửa xe đầu hẻm 12 giờ có thêm một cái máy bơm hơi, một cái quạt điện, và một tấm bạt che mưa tử tế.

Chủ tiệm mười tám tuổi, tên Bo, học lớp 12 buổi sáng, mở tiệm buổi chiều.

Tấm bảng gỗ vẫn treo trước tiệm, chữ phấn đã được viết lại bằng sơn cho khỏi phai:

Sửa xe. Không sửa số phận.

Khách trong hẻm quen rồi. Bà Chín vẫn đem chiếc Cub 81 qua mỗi tháng. Ông Tư xe ôm đổi xe mới nhưng vẫn qua ngồi uống trà. Anh Hòa — anh Hòa của cái đêm mưa năm nào — giờ hay chở con gái đi ngang, con bé lúc nào cũng vẫy tay chào "chú Bo".

Có người hỏi Bo học nghề ở đâu.

"Ông ngoại con dạy." Nó nói vậy cho gọn.

Trong ngăn dưới thùng đồ nghề, cuốn sổ bìa da vẫn nằm đó. Bo đã viết thêm được mười bảy trang. Chữ nó xấu hơn chữ ông Tiên nhiều, nhưng nó ghi kỹ.

Chiều thứ Bảy tuần rồi, có một thằng nhỏ chừng mười ba tuổi dắt chiếc xe đạp xẹp lốp tới, mặt mũi bơ phờ, quần áo còn nguyên đồng phục dù đã bốn giờ chiều.

"Anh ơi, vá xe không anh?"

Bo ngẩng lên. Nó nhìn cái xe, rồi nhìn mặt thằng nhỏ — cái vẻ mặt của đứa đang cần một cái cớ để chưa phải về nhà.

Nó đặt cây cờ lê xuống.

"Xe hư hay người hư?"

Thằng nhỏ đứng khựng lại y hệt cách Bo từng đứng khựng ba năm trước.

Và ở đâu đó rất xa, chắc là bên một bờ biển nào đó, có một ông già râu dài đang ngồi phe phẩy quạt nan, uống một ly trà không bao giờ vơi, và cười.