Chương 8: Chiếc xe Bo phải tự sửa
Tháng thứ năm, ông Tiên bắt đầu vắng.
Ban đầu chỉ là ông đi đâu đó chừng một tiếng. Rồi cả buổi chiều. Rồi có hôm Bo tới, thấy tiệm mở, trà pha sẵn, nhưng không có người.
Trên bàn để một mảnh giấy: Xe của bà Chín. Sửa giùm.
Bo đứng nhìn chiếc xe của bà Chín bán xôi. Chiếc Cub 81 cũ mèm, đã sửa không biết bao nhiêu lần.
Nó bắt tay vào.
Nửa tiếng sau nó biết mình gặp chuyện khó. Xe không nổ. Bugi tốt. Xăng có. Điện có. Mà không nổ.
Nó gọi điện cho ông Tiên — dù nó biết ông không có điện thoại.
Nó ngồi bệt xuống nền, nhìn cái máy xe phơi ra.
Rồi nó nhớ.
Nhắm mắt lại. Nghe thử coi cái xe này nó nói gì.
Bo đặt tay lên bình xăng. Nhắm mắt.
Không có nhịp nào hết. Xe không nổ thì làm gì có nhịp.
Nó cau mày, đổi tay, đặt lên thân máy.
Vẫn không có gì.
Nhưng khi nó dịch tay xuống thấp hơn, gần chỗ ống dẫn, nó thấy một thứ: một cảm giác nghẹn. Giống như khi mình uống nước mà bị sặc.
Nó mở mắt, cúi sát xuống, lần theo cái ống.
Và nó thấy: ống dẫn xăng bị gập một khúc, gập rất nhẹ, nằm khuất sau khung xe. Chắc lần sửa trước ai đó lắp lại không cẩn thận.
Bo nắn cái ống cho thẳng, cố định lại bằng dây rút.
Đề máy.
Xe nổ.
Nó ngồi phịch xuống, tim đập thình thịch, và tự nhiên cười một mình như thằng dở hơi.
Tối đó ông Tiên về, người có mùi nắng.
"Xe bà Chín sao rồi?"
"Con sửa xong rồi ông." Bo cố nói giọng bình thường mà không được. "Ống xăng bị gập."
Ông Tiên gật gù.
"Con tìm ra bằng cách nào?"
"Con… con đặt tay lên nghe."
"Nghe thấy gì?"
"Thấy nghẹn nghẹn."
Ông Tiên ngồi xuống ghế, và lần này ông cười rất tươi.
"Vậy là được rồi."
"Được gì ông?"
Ông không trả lời. Ông với tay lấy ly trà, uống một hớp, rồi nhìn ra đầu hẻm nơi đèn đường vừa bật.
"Bo nè."
"Dạ?"
"Con còn nợ quán net bao nhiêu?"
Bo giật mình. Chuyện đó nó tưởng ông quên lâu rồi.
"Con trả hết tháng trước rồi ông."
"Ừ." Ông Tiên gật. "Tôi biết. Tôi hỏi cho vui."