← Tiệm Sửa Xe Của Tiên Nhân

Chương 6: Chuyện bốn ngàn năm trăm năm trước

Mưa lớn. Cả hẻm cúp điện.

Ông Tiên thắp một ngọn đèn dầu — Bo không biết ông lấy ở đâu ra — và hai ông cháu ngồi trong tiệm nhìn mưa quất xuống mái tôn.

"Ông ơi."

"Hử?"

"Ông kể thiệt đi. Cái vụ bốn ngàn năm trăm năm đó."

Ông Tiên im lặng khá lâu. Ngọn đèn dầu hắt bóng ông lên vách tôn, cái bóng dài và hơi run.

"Kể thì kể." Ông nói. "Mà nghe xong đừng có đi kể lại. Người ta tưởng con khùng."

"Dạ."

"Hồi đó tôi tu."

"Tu chùa hả ông?"

"Không. Tu tiên." Ông Tiên nhấp trà. "Kiểu như trong mấy truyện con đọc đó. Luyện khí, phá cảnh giới, bay lên trời. Đủ hết."

Bo há hốc.

"Rồi ông có bay không?"

"Có chứ." Ông nói tỉnh bơ. "Bay chán rồi."

"Chán sao được ông!"

"Chán chứ." Ông Tiên nhìn ra màn mưa. "Con biết cái gì làm người ta chán nhất không? Không phải khổ. Khổ thì còn có chuyện để làm. Chán nhất là khi cái gì mình cũng làm được."

Ông kể, chậm rãi, giọng đều như đang kể chuyện người khác.

Ông kể về ba trăm năm đầu tiên, khi mỗi ngày đều là một cửa ải, mỗi hơi thở đều phải giành. Về những người bạn cùng tu, kẻ chết giữa đường, kẻ đi lên trước. Về cái ngày ông bước qua cảnh giới cuối cùng, đứng trên đỉnh núi, và nhận ra không còn ai ở trên đó nữa.

"Rồi sao ông?"

"Rồi tôi ngồi đó." Ông Tiên nói. "Ngồi hai ngàn năm."

"Hai ngàn năm ông làm gì?"

"Không làm gì. Đó mới là vấn đề." Ông xoay cái ly trà trong tay. "Tôi có thể dời núi. Tôi có thể làm mưa. Tôi có thể cho một người nghèo thành giàu trong một đêm. Nhưng làm rồi thì sao? Người đó có vui không? Có. Được bao lâu? Ba tháng. Rồi người ta lại muốn cái khác."

Ông đặt ly xuống.

"Tôi thử đủ trò. Cứu người. Ban phước. Trừng phạt kẻ ác." Ông lắc đầu. "Càng làm càng thấy mình đang xếp lại đồ đạc trong nhà người ta mà không hỏi người ta muốn để ở đâu."

Bo ngồi im, hai tay ôm gối.

"Vậy sao ông xuống đây sửa xe?"

Ông Tiên bật cười — tiếng cười thật, sảng khoái, làm ngọn đèn dầu lay động.

"Tại vì cái xe nó không đòi hỏi gì hết." Ông nói. "Xe hư thì sửa. Sửa xong thì nó chạy. Nó không cãi, không đòi hơn, không hỏi tại sao thằng bên cạnh xe đẹp hơn."

Ông vỗ tay lên cái thùng đồ nghề.

"Bốn ngàn năm trăm năm tôi mới tìm ra một việc mà làm xong thì thật sự xong. Con thấy có đáng không?"

Bo suy nghĩ rất lâu.

"Con thấy hơi uổng." Nó nói thật.

Ông Tiên gật gù.

"Ừ. Hồi trước tôi cũng nghĩ vậy." Ông với tay vặn nhỏ ngọn đèn. "Chừng nào con sống tới ngàn tuổi rồi tính lại."