Chương 4: Cách sửa không giống ai
Bo làm ở tiệm được ba tuần thì bắt đầu để ý những chuyện không khớp.
Thứ nhất: ông Tiên không bao giờ đặt hàng phụ tùng. Không có ai giao đồ. Vậy mà cần cái gì trong thùng đồ nghề cũng có.
Thứ hai: cái thùng đồ nghề đó, Bo đo bằng mắt, cao chừng năm tấc. Nhưng có lần ông Tiên lôi từ trong đó ra một cái ống xả dài gần một mét.
Thứ ba: ông Tiên chưa bao giờ ăn.
Bo làm từ bốn rưỡi tới tám giờ tối, ba tuần liền, và chưa lần nào thấy ông già ăn cái gì. Ông uống trà. Uống hoài. Cái ly trà đó hình như không bao giờ vơi.
Một hôm Bo hỏi thẳng.
"Ông ơi, ông là người hay là gì vậy?"
Ông Tiên đang chỉnh dây côn cho một chiếc Dream, không ngẩng lên.
"Con nghĩ tôi là gì?"
"Con không biết. Nhưng con thấy ông kỳ lắm."
"Kỳ chỗ nào?"
Bo kể một lèo cả ba chuyện.
Ông Tiên nghe hết, gật gù, rồi buông cây tua vít xuống.
"Con lại đây."
Bo lại gần.
Ông Tiên cầm lấy tay nó, đặt lên cái bình xăng chiếc Dream.
"Nhắm mắt lại."
Bo nhắm mắt.
"Nghe thử coi cái xe này nó nói gì."
"Ông ơi xe đâu có biết nói—"
"Nhắm mắt. Nghe."
Bo im. Nó đứng đó, tay đặt trên bình xăng nóng ấm, mùi dầu nhớt xộc lên mũi, tiếng xe cộ ngoài đường vọng vào.
Rồi, rất khẽ, nó thấy một thứ gì đó. Không phải âm thanh. Giống như một nhịp — đều đều, hơi lệch một chút ở mỗi nhịp thứ tư.
Nó mở bừng mắt.
"Cái… cái gì vậy ông?"
"Cái đó là con nghe được nhịp máy." Ông Tiên cầm quạt lên. "Ai làm nghề này lâu cũng nghe được. Không có phép thuật gì hết."
"Vậy còn cái thùng đồ? Cái ống xả một mét?"
"Thùng có ngăn dưới. Con chưa bao giờ mở tới đáy."
"Vậy còn ông không ăn?"
Ông Tiên ngừng quạt.
Ông nhìn thằng nhỏ khá lâu, cái nhìn mà Bo sau này nhớ mãi — không phải nhìn nó, mà nhìn qua nó, nhìn vào một chỗ nào đó xa lắm.
"Cái đó thì đúng." Ông nói. "Tôi không ăn."
"Sao vậy ông?"
"Tại tôi quên cách ăn rồi." Ông Tiên phe phẩy quạt trở lại. "Lâu quá không ăn, quên luôn."
Bo đứng ngẩn ra.
"Lâu là bao lâu?"
Ông Tiên nghiêng đầu, tính nhẩm.
"Chừng bốn ngàn năm trăm năm." Ông nói. "Cũng có thể hơn. Mấy trăm năm cuối tôi không đếm nữa, đếm mệt."
Bo cười phá lên.
"Ông xạo!"
Ông Tiên cũng cười.
"Ừ. Tôi xạo." Ông đưa cây tua vít cho nó. "Siết giùm con ốc kia. Xạo hoài không có tiền đóng tiền điện."
Bo cầm tua vít, vẫn còn cười.
Nhưng tối đó về nhà, nằm trên gác, nó bỗng nhớ ra một chi tiết.
Lúc ông Tiên nói "bốn ngàn năm trăm năm", ông không cười. Ông chỉ cười sau khi nó cười.