Chương 6: Người bỏ phiếu trắng
Khuya đó, khi mọi người đã về gần hết, Hạnh còn nán lại phụ Duy dọn bàn. Loan định ở lại nhưng Hạnh bảo con Loan đang sốt, để Hạnh lo.
Hai người xếp ghế trong ánh đèn vàng của quán sắp đóng cửa.
"Anh Duy." Hạnh nói, tay vẫn xếp ghế. "Em kể anh nghe cái này. Bảy năm rồi em chưa kể ai."
Duy dừng tay.
"Hôm lớp mình bỏ phiếu, em bỏ phiếu trắng." Hạnh nói. "Anh nhớ không."
"Anh nhớ. Có hai phiếu trắng. Hạnh với ai nữa anh quên."
"Với Khang." Hạnh nói. "Khang cũng có mặt hôm đó, ngồi cuối lớp. Người ta bắt nó bỏ phiếu chung luôn, chắc để nó không kêu bất công. Nó bỏ phiếu trắng cho chính vụ của nó."
Duy đứng lặng. Chi tiết này bảy năm anh đã quên, hoặc đã cố quên.
"Mà cái em muốn kể không phải chuyện đó." Hạnh đặt cái ghế xuống, ngồi lên. "Chiều hôm trước ngày bỏ phiếu, em thấy một chuyện. Em đi ngang phòng thể dục, thấy Khang ngồi một mình sau đó, ôm cái cặp. Trong cặp nó lòi ra một xấp giấy. Em tưởng… em tưởng đó là đề. Em tưởng em bắt tận tay."
"Rồi sao?"
"Em không nói với ai hết." Hạnh cười, cái cười tự ghê tởm mình. "Em sợ. Em nghĩ nói ra thì thành nhân chứng, rồi rắc rối. Nên em im. Em bỏ phiếu trắng cho nhẹ lương tâm — kiểu 'em không đẩy nó, nhưng em cũng không cứu nó'. Em tưởng phiếu trắng là em trong sạch."
Cô nhìn Duy.
"Bảy năm em mới hiểu: phiếu trắng của em còn tệ hơn phiếu thuận của mấy đứa kia. Tụi nó ít ra tin là nó có tội. Còn em, em thấy cái em tưởng là bằng chứng, mà em vẫn im. Em không tin nó có tội. Em chỉ không muốn phiền."
Duy ngồi xuống cái ghế đối diện.
"Cái xấp giấy đó," anh hỏi, "Hạnh có nhìn kỹ không?"
Hạnh lắc đầu. "Em chỉ liếc. Lúc đó em chỉ muốn đi cho nhanh."
"Hạnh còn nhớ hình thù nó không? Màu giấy, có chữ gì không?"
Hạnh nhíu mày, lục lại cái ký ức cô đã chôn kỹ.
"Giấy trắng. In một mặt. Mà… lạ." Cô chậm rãi. "Nó không phải đề. Đề thi thử in hai mặt, có đóng dấu đỏ góc trên, em biết vì em từng thấy. Còn xấp của Khang in một mặt, không dấu, và có…" Cô ngừng. "Có ảnh. Mấy trang có ảnh đen trắng."
"Ảnh gì?"
"Em không nhớ. Chắc… sơ đồ, biểu đồ gì đó." Hạnh nhìn anh. "Sao anh hỏi kỹ vậy?"
Duy đứng dậy, tim đập nhanh.
"Vì đề Toán làm gì có ảnh." Anh nói. "Hạnh nhìn thấy một xấp giấy in một mặt, không dấu, có ảnh. Đó không phải đề thi. Bảy năm nay Hạnh dằn vặt vì tưởng mình 'bắt tận tay'. Nhưng cái Hạnh thấy, có khi lại là bằng chứng Khang vô tội — chỉ là hồi đó không ai nhìn kỹ, kể cả Hạnh."