← Chị Dâu Và Căn Bếp

Chương 6: Bữa giỗ

Mọi thứ dồn lại vào ngày giỗ ông Hai.

Đó là cái giỗ thứ tám. Bà Hai chuẩn bị từ mấy hôm trước, kỹ lưỡng đến từng món. Đây là ngày quan trọng nhất trong năm của bà, và năm nay, lần đầu, có con dâu trong nhà.

Trang muốn chuộc lỗi vụ dọn bếp. Cô xin được phụ nấu mâm giỗ. Bà Hai gật, cụt lủn.

Sáng giỗ, hai người phụ nữ vào bếp cùng nhau. Không khí căng như dây đàn.

Bà Hai phân công, giọng khô: "Con làm gỏi với chả giò. Mấy món cúng để mẹ."

Trang làm phần của mình, cẩn thận từng chút. Nhưng giữa chừng, thấy nồi canh khổ qua của mẹ đang sôi mà mẹ bận ướp gà, Trang theo phản xạ, nhấc vung, nêm giúp một muỗng muối cho khỏi trào.

Bà Hai quay lại, thấy Trang cầm muỗng bên nồi canh của mình.

"Bỏ xuống." Bà nói, to hơn bình thường. "Nồi này mẹ nấu. Đừng đụng."

"Con nêm giùm mẹ chút thôi—"

"Mẹ biết nồi này nêm sao." Bà Hai giật lấy cái muỗng. "Món này ba con Khoa thích. Mẹ nấu tám năm nay, năm nào cũng đúng vị đó. Con nêm vô, sai vị, ba nó về không nhận ra."

Câu đó, với người ngoài, có thể là mê tín. Nhưng Trang, sau mọi chuyện, hiểu nó nghĩa là gì. Với bà Hai, mâm giỗ này là bữa cơm duy nhất trong năm bà còn được "nấu cho chồng". Và Trang, dù vô tình, vừa với tay vào đúng cái điều thiêng liêng nhất còn lại của bà.

Nhưng hôm đó Trang cũng mệt. Ba tháng làm dâu, ba tháng dè chừng, ba tháng nấu trong một căn bếp không cho cô một góc nào là của mình. Cái mệt tích lại, và nó bung ra không đúng lúc.

"Con biết đây là bếp của mẹ rồi." Giọng Trang run. "Ba tháng nay con biết. Con nấu gì mẹ cũng sửa. Con dọn thì con sai. Con phụ thì con đụng. Con nhường hết rồi mẹ. Mà sao con vẫn thấy trong cái nhà này, con không có chỗ nào để đứng cho đúng hết."

Bà Hai sững lại.

"Con thương mẹ. Con thương anh Khoa." Trang gạt nước mắt bằng mu bàn tay còn dính bột. "Nhưng con cũng là người mẹ ơi. Con cũng có một người con nhớ. Ngoại con. Con cũng học nấu ăn để giữ ngoại lại, y như mẹ giữ ba. Vậy mà cái bếp này không cho con giữ ai hết."

Nói xong, Trang bỏ cái khăn xuống, đi lên phòng.

Bà Hai đứng lại một mình giữa bếp, nồi canh khổ qua vẫn sôi, mâm giỗ dở dang. Ngoài phòng khách, Khoa và họ hàng đang tới, tiếng chào hỏi rộn ràng, không ai biết trong bếp vừa có hai người đàn bà chạm vào nhau đúng chỗ đau nhất.