← Chị Dâu Và Căn Bếp

Chương 5: Cái kệ dọn lại

Biết được chuyện, Trang đổi cách.

Cô thôi khó chịu khi bà Hai nêm lại canh. Cô để yên. Có hôm cô còn cố ý nấu đậm hơn, cho tiêu, cho hành phi — kiểu ông Hai thích — dù cô chẳng biết ông. Cô nghĩ làm vậy là hiểu chuyện, là nhường.

Nhưng cô nhầm ở một chỗ.

Một chiều rảnh, Trang quyết định dọn lại cái bếp cho gọn. Cô nghĩ đơn giản: bếp bừa, đồ để không khoa học, nấu bất tiện. Cô sắp lại kệ, phân loại gia vị, gom mấy thứ cũ. Cô làm bằng tất cả thiện chí — sắp cái bếp cho ngăn nắp như bếp ngoại cô ngày xưa, để mẹ đỡ cực.

Cô lau kệ, bỏ vào thùng mấy thứ hư: một cái muỗng gỗ nứt, một hộp trà mốc, một cái tô mẻ miệng cất trong góc. Cô kê lại nồi niêu theo kích cỡ. Và cái hũ muối trên góc cao — cô hạ xuống, đặt vào chỗ thuận tay, gọn gàng, hợp lý.

Bếp mới trông sáng sủa hẳn. Trang lùi lại nhìn, hài lòng.

Bà Hai về, xách giỏ đi chợ vào. Bà bước vô bếp, và bà đứng khựng ngay cửa.

Bà nhìn cái kệ đã dọn. Nhìn cái hũ muối đã hạ xuống. Nhìn cái thùng rác có cái muỗng gỗ nứt, cái tô mẻ.

Gương mặt bà, lần đầu tiên từ ngày Trang về, không còn bình thản. Nó tái đi.

"Cái tô này…" Bà cúi xuống thùng rác, nhặt cái tô mẻ miệng lên, tay run. "Ai cho con bỏ cái này?"

"Dạ… nó mẻ rồi mẹ, con tưởng—"

"Cái muỗng gỗ đâu?"

"Dạ con để trong thùng, nó nứt—"

Bà Hai lục thùng rác, lấy cái muỗng gỗ nứt ra, ôm cả nó lẫn cái tô mẻ vào lòng, như ôm một thứ gì sống.

"Cái tô này là tô ba con Khoa ăn cơm mỗi ngày." Giọng bà vỡ ra, thứ giọng Trang chưa từng nghe. "Cái muỗng này ổng khuấy cà phê hai mươi năm. Cái hũ muối đó ổng để trên cao. Con… con dọn hết. Con dọn sạch trơn."

Trang đứng chết trân, hai tay buông thõng, cái thiện chí trong lòng vỡ vụn.

"Mẹ… con xin lỗi, con không biết—"

"Con không biết." Bà Hai ôm cái tô mẻ, quay lưng lại, vai run. "Ừ, con không biết. Tại có ai cho con biết đâu."

Bà bước ra khỏi bếp, để lại Trang đứng giữa một căn bếp vừa được dọn dẹp sạch sẽ, ngăn nắp, hợp lý — và trống rỗng.

Trang nhìn cái kệ mình vừa sắp. Nó gọn thật. Nhưng cô vừa hiểu: cô đã dọn đi không phải mấy món đồ cũ. Cô đã dọn đi hai mươi năm của một người đàn bà, gói gọn trong một cái tô mẻ và một cái muỗng nứt, mà cô ném vào thùng rác chỉ vì chúng không "hợp lý".