Chương 4: Chuyện Út Nhi kể
Người kéo Trang ra khỏi cái ngộp đó, không ngờ, lại là Út Nhi.
Út Nhi hai mươi tuổi, học năm hai, vô tư như nắng. Con bé quý chị dâu ra mặt — vì Trang trẻ hơn mẹ, biết mấy thứ con bé thích, và quan trọng nhất là Trang nấu món Út Nhi mê.
Một tối, hai chị em ngồi gọt xoài ngoài ban công. Út Nhi vừa ăn vừa tám chuyện trường lớp, rồi tự nhiên chuyển đề tài.
"Chị Trang nè, chị đừng buồn mẹ nha. Mẹ khó cái bếp thôi, chứ mẹ tốt lắm."
Trang dừng dao. "Sao em nói vậy?"
"Tại em thấy mẹ hay xuống bếp sửa đồ chị nấu." Út Nhi nhún vai, hồn nhiên. "Mẹ vậy từ hồi ba mất tới giờ á chị."
"Ba… ba em mất hồi nào?"
"Em học lớp 8. Cũng bảy tám năm rồi." Út Nhi cắn miếng xoài. "Ba em bị tai biến, đi nhanh lắm. Hồi đó anh Khoa đi làm xa, nhà chỉ có mẹ với em."
Trang đặt dao xuống hẳn. Có một cánh cửa vừa hé ra.
"Em kể chị nghe về cái bếp được không? Hồi ba còn sống ấy."
Út Nhi cười. "Chị hỏi chi vậy? Mà… để em nhớ coi. Hồi đó vui lắm. Ba em không biết nấu, nhưng chiều nào ba cũng ngồi cái ghế đẩu ở góc bếp, coi mẹ nấu. Ba với mẹ nói chuyện suốt. Ba hay lấy trộm đồ ăn mẹ mới làm, bị mẹ gõ đũa lên tay."
Con bé cười khúc khích với ký ức của mình, không biết mỗi câu nó nói đang xếp lại một mảnh ghép trong đầu Trang.
"Ba em kỳ lắm chị. Ăn gì cũng phải mặn. Mẹ nêm lạt là ba càm ràm. Nên mẹ nấu cho ba luôn đậm, luôn có tiêu, có hành phi. Riết thành quen tay."
Trang thấy sống lưng mình lạnh đi một chút.
Canh nêm đậm. Thêm tiêu. Thêm hành phi. Đúng những thứ bà Hai lặng lẽ thêm vào đồ cô nấu.
"Còn hũ muối." Trang hỏi khẽ. "Sao mẹ để trên góc cao khó với vậy em?"
Út Nhi ngẫm. "À, cái đó… tại ba em cao, ba hay với lấy muối chấm trái cây. Ba để trên đó cho vừa tầm ba. Mẹ lùn, với không tới, mà mẹ không chịu dời. Em nói hoài, mẹ gạt phăng, 'để đó, đừng đụng'."
Con bé nói xong lại quay ra tám chuyện khác, vô tư như chưa hề trao cho chị dâu chiếc chìa khoá.
Còn Trang ngồi im, miếng xoài trên tay quên ăn.
Cô vừa hiểu ra: mỗi lần bà Hai nêm lại nồi canh của cô, bà không chê cô nấu dở. Bà đang nấu cho một người đã mất bảy năm. Cái hũ muối trên góc cao không phải để làm khó con dâu. Đó là tầm với của một người đàn ông không còn nữa, mà người vợ ở lại không nỡ hạ xuống.
Cả căn bếp này, thì ra, là một bàn thờ mà bà Hai không gọi tên.