Chương 3: Người đứng giữa
Khoa yêu vợ. Khoa cũng thương mẹ. Và Khoa, như nhiều người đàn ông trong nhà, tin rằng cách tốt nhất để giữ cả hai là đừng đứng về bên nào.
Anh lớn lên trong căn nhà này. Với anh, mọi thứ ở đây là mặc định: hũ muối ở góc cao, canh nêm lạt, mẹ ít nói. Anh không nhớ nổi vì sao những thứ đó lại như vậy — chúng luôn như vậy, từ khi anh biết nhớ.
Nên khi Trang kể chuyện bếp, Khoa thật lòng không thấy vấn đề. Trong đầu anh, đó là chuyện đàn bà, chuyện lặt vặt, kiểu sẽ tự êm nếu không ai làm to.
Chiều thứ Bảy, anh xuống bếp lấy nước, thấy hai người phụ nữ đang ở đó. Không cãi nhau. Còn tệ hơn cãi nhau.
Trang đang thái rau ở một góc. Bà Hai đang rửa nồi ở góc kia. Cả hai im lặng, mỗi người một phía, cái bếp nhỏ mà như chia làm hai vùng. Không ai nói với ai câu nào. Chỉ có tiếng dao đập thớt và tiếng nước chảy.
Khoa đứng ở cửa bếp, tay cầm ly, tự nhiên thấy mình thừa.
"Ơ, hai mẹ con nấu gì thơm vậy?" Anh hỏi, giọng cố vui.
"Mẹ rửa nồi thôi." Bà Hai đáp, không quay lại.
"Em làm rau." Trang nói, cũng không quay lại.
Khoa đứng thêm vài giây, rồi rót nước, đi ra. Anh có cảm giác vừa bước vào giữa một chuyện gì đó, mà cả hai người đàn bà đều đang chờ anh đi khỏi để họ tiếp tục cái im lặng của mình.
Tối, Trang lại nhắc.
"Anh có thấy hồi chiều không? Mẹ với em ở chung cái bếp mà như hai người xa lạ."
"Thì hai người mới ở chung mà em." Khoa nói. "Từ từ quen. Mẹ khó tính chút thôi, chứ mẹ thương em."
"Em không nói mẹ không thương." Trang bắt đầu thấy mệt vì cứ phải giải thích. "Em nói là em với mẹ không nói chuyện được. Trong cái bếp đó em ngộp lắm anh."
"Vậy em muốn anh làm gì?" Khoa hỏi, và câu đó không hẳn là hỏi để giúp, mà là hỏi để mong cô đừng bắt anh làm gì cả.
Trang nhìn chồng. Cô nhận ra Khoa sẽ không bao giờ tự bước vào giữa. Anh sẽ đứng ngoài cửa bếp, cầm ly nước, hỏi "nấu gì thơm vậy", rồi đi ra — mãi mãi.
"Không có gì anh." Cô nói. "Em tự lo."
Và lần đầu tiên kể từ ngày cưới, Trang thấy cô đơn ngay trong nhà chồng, ngay cạnh người chồng thương mình — vì cái chỗ cô cần được hiểu nhất, thì anh lại không nhìn thấy.