Chương 10: Kệ sách mới cuối tiệm
Điều kiện của ông Lâm, nói ra thì rất đơn giản, nhưng phải mất một tuần Miên mới làm xong.
Thứ Năm tuần sau, dãy kệ trong cùng của tiệm Lâm Thư có thêm một tấm bảng gỗ nhỏ, do Miên tự cắt và tự viết bằng bút lông:
KỆ MƯỢN — Sách dành cho lớp học. Mượn, đọc, trả. Không cần hỏi.
Bên dưới tấm bảng là hai ngăn kệ mà ông Lâm dọn trống hẳn ra. Ông xếp vào đó toàn bộ sách của thầy Trân mà tiệm còn giữ — hai mươi bảy cuốn, gom từ khắp các kệ, có cuốn ông phải lôi từ dưới đáy thùng carton sau nhà kho.
Ông cũng thay bóng đèn ở góc chết. Đèn LED trắng, sáng trưng, hết luôn cái góc tối ba mươi năm.
"Vậy là hết bí ẩn rồi chú," Miên nói, tay cầm cây chổi lông gà phủi bụi mấy cái gáy sách mới xếp.
"Ừ. Uổng ghê." Ông Lâm ngồi sau quầy bóc lạc. "Tiệm đang có vụ án, tự nhiên hết."
Miên bật cười.
Chị Hà tới vào tối thứ Sáu, sau giờ dạy, đúng như đã hẹn. Chị mang theo một bịch chè đậu đen cho hai chú cháu và một xấp giấy — danh sách sách mà lớp cần cho học kỳ tới, viết tay, có ghi rõ lý do từng cuốn.
Ông Lâm đọc danh sách rất lâu, gật gù mấy cái.
"Cuốn này tiệm không có. Để tôi hỏi mấy chỗ quen."
"Chú đừng cực quá—"
"Cô lo dạy đi, chuyện sách để tôi." Ông gấp tờ giấy, nhét vào túi áo. "Tôi làm nghề này, ba mươi năm chỉ mong có người cần đúng thứ mình đang giữ. Cô đừng có giành cái phần vui đó của tôi."
Chị Hà cười, mắt lại đỏ, nhưng lần này chị không cúi mặt.
Trước khi về, chị dừng lại trước kệ mượn mới, đưa tay chạm lên gáy một cuốn.
"Chú Lâm."
"Hử?"
"Thầy Trân mất năm nào chú biết không?"
"Hai ngàn mười ba." Ông đáp không cần nghĩ. "Nhà xuất bản có gửi giấy báo cho mấy tiệm quen."
Chị Hà gật đầu chậm.
"Vậy là tôi trễ mười ba năm."
Chị cầm cuốn sách lên, ôm vào ngực, rồi đi ra cửa.
Miên tiễn chị ra tới đầu hẻm. Lúc quay vào, cô thấy ông Lâm vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, nhưng cuốn sổ bìa xanh — cuốn sổ bán hàng ba mươi năm — đang mở trước mặt ông.
Ông đang viết gì đó ở trang cuối.
"Chú ghi gì vậy?"
Ông Lâm không giấu. Ông xoay cuốn sổ lại cho cô đọc.
Trên đó, dưới cột "khách", ông vừa thêm một dòng mới:
Lớp Bình An — nợ 0 đồng. Mượn bao nhiêu cũng được.
Miên đọc xong, tự nhiên thấy cay cay mũi. Cô giả vờ đi lau kệ để khỏi phải nói gì.
Sau lưng cô, ông Lâm gấp sổ lại, đút cây bút chì lên tai, và nói vọng theo, giọng tỉnh bơ như mọi khi:
"Miên."
"Dạ?"
"Cái cuốn tập bìa mèo của con, giữ lại đi."
"Chi vậy chú?"
"Biết đâu tuần sau tiệm mình lại mất cái gì đó." Ông với tay tắt bớt một bóng đèn. "Chú thấy con điều tra cũng được lắm."