Chương 2: Đứng bán thay
Mùa hè năm mười sáu tuổi, ngoại đổ bệnh, nằm một chỗ. Xe bánh mì có nguy cơ nghỉ bán lần đầu sau ba mươi năm. Trân xin ngoại cho nó đứng bán thay, "để khách quen khỏi hụt hẫng".
Ngày đầu, nó làm y hệt công thức mà bánh vẫn không ra vị của ngoại. Tới khi một bác xích lô ghé mua, than hôm nay trong người mệt, Trân theo thói quen của ngoại, tự tay chọn ổ bánh giòn nhất, thêm cho bác miếng chả, dặn "bác ăn cho có sức". Bác cười, nói: "Ừ, đúng vị bà Sáu rồi đó con."
Trân chợt hiểu. Cái "tâm" ngoại nói không nằm trong pa-tê, mà nằm ở chỗ ngoại nhớ hôm nay ai mệt, ai vui, ai cần thêm một chút quan tâm gói trong ổ bánh. Chiều đó, nó ngồi bên giường kể ngoại nghe, và lần đầu, ngoại cười mà mắt rưng rưng.