← Ổ Bánh Mì Của Ngoại

Chương 1: Góc chợ quen

Xe bánh mì của ngoại nhỏ xíu, sơn xanh đã tróc, đứng ở góc chợ Bà Chiểu hơn ba mươi năm. Người ta không gọi tên ngoại, chỉ gọi "bánh mì bà Sáu". Ai ăn một lần cũng nhớ vị pa-tê ngoại tự làm và ổ bánh nóng giòn ngoại chọn kỹ từng cái.

Nghỉ hè, Trân về ở với ngoại. Sáng nào con bé cũng lẽo đẽo phụ ngoại dọn hàng, dù việc của nó chủ yếu là… ăn thử. Ngoại hay nói: "Bán đồ ăn, quan trọng nhất không phải công thức, mà là cái tâm con bỏ vô."

Trân chẳng hiểu lắm. Với nó, bánh mì ngon là ngon, tâm với chả tâm.