Chương 1: Ghế số 3
Năm giờ hai mươi, khi thành phố còn ngái ngủ, chuyến buýt số 6 đầu tiên trong ngày lăn bánh. Hằng luôn ngồi ghế số 3, ngay sau tài xế, vì chỗ đó ít xóc và kịp chợp mắt hai mươi phút trước ca làm ở khu công nghiệp.
Bác Tư lái tuyến này đã mười lăm năm. Bác thuộc lòng ai xuống bến nào, ai hay ngủ quên. Với Hằng, bác có thói quen nhắc khẽ: "Con ơi, sắp tới cổng khu rồi đó," mỗi khi thấy cô ngủ say.
Chuyến xe sáng sớm không ai nói to. Chỉ có tiếng máy nổ đều đều, mùi cà phê từ ly của ai đó, và ánh đèn đường vàng vọt lướt qua ô cửa như một cuốn phim quay chậm.