← Căn Hộ Không Số

Chương 2: Người hàng xóm cũ

Bà cụ bán nước dưới sảnh kể, giọng tỉnh bơ như nói chuyện thời tiết: "1207 hả? Hồi xưa có, sau người ta bịt lại. Ở đó từng có một cô sinh viên, trọ một mình. Một hôm gõ cửa mãi không ai mở, tới lúc mở ra thì… thôi, cháu mới tới, đừng nghe mấy chuyện đó."

Khang về, áp tai vào mảng tường mới trát. Im lặng. Cậu tự cười mình nhát gan, rồi quay đi. Đúng lúc ấy, ba tiếng gõ vang lên, rõ mồn một, ngay sau lưng cậu: cộc, cộc, cộc.

Trên nền gạch dưới chân tường, không biết từ bao giờ, có một vệt nước nhỏ chảy ra từ khe chân tường bịt kín — dù trời cả tháng nay không mưa.