Chương 2: Phe của sự thật
Chỉ trong nửa tiếng, nhóm chat chia làm hai. Một bên đòi "lôi ra ánh sáng cho rõ trắng đen", một bên nhắn tin riêng cho Quyên: "Bơ đi em, chuyện cũ rồi."
Nhưng Quyên biết tấm ảnh ấy chỉ là một nửa. Nửa còn lại — đoạn tin nhắn cô gửi để nhận lỗi thay cho người khác — thì không ai lưu. Mười năm trước, cô đã chọn im lặng để giữ hoà khí. Kết quả là cô mang tiếng oan, và lớp thì vẫn cứ rạn.
Cô gõ một dòng dài, xoá đi. Gõ lại. Cuối cùng chỉ để lại đúng một câu: "Để mai họp lớp, mình nói hết. Có cả phần các bạn chưa từng thấy."
Bên kia màn hình, ai đó đang gõ. Rồi dừng. Rồi lại gõ.